Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2007

Về miền Tây sông nước

Bạn sẽ đi đâu vào những dịp lễ được nghỉ tới 3 ngày như 2-9 năm nay. Những địa điểm du lịch nổi tiếng quen thuộc như Nha Trang, Đà Lạt hay Mũi Né? Tuy nhiên một tên tuổi mới đang nổi lên trong thời gian gần đây: Đồng bằng sông Cửu Long. Và đó chính là điểm đến của Ngôn trong dịp lễ 2-9 vừa rồi.
Hành trình của Ngôn bắt đầu từ TPHCM, xuôi theo quốc lộ 1A đến Cần Thơ rồi xuống thẳng Đất Mũi Cà Mau, điểm tận cùng phía Nam Tổ quốc. Với hành trình như vậy thì sẽ đi qua hầu hết các tỉnh miền Tây: TPHCM - Long An - Tiền Giang - Vĩnh Long - Cần Thơ - Hậu Giang - Sóc Trăng - Bạc Liêu - Cà Mau


Đúng là miền sông nước có khác. Trên đường đi cứ trung bình 4 hay 5 km lại gặp một cây cầu . Đến thời điểm hiện tại, cầu Mỹ Thuận vẫn giữ vị trí quán quân ở đây cũng như toàn Việt Nam




Xuống tới Cần Thơ thì đã cỡ 14h. Không thể để mất buổi chiều quý giá, Ngôn nhanh chóng thuê phòng rồi đón ...xuồng ra Phù Sa, một địa điểm du lịch nổi tiếng nơi đây. Hình phía dưới Ngôn chụp có dễ thương không vậy




Từ Phù Sa có thể dễ dàng phóng tầm nhìn ra chiếc cầu Cần Thơ đang xây dựng dang dở. Đây cũng là cây cầu cuối cùng mà khi hoàn thành vào cuối năm 2008 sẽ nối liền xuyên suốt quốc lộ 1A. Lúc đó xuống Cần Thơ sẽ không còn phải đi phà nữa




Híhí, mới đi tí xíu đã mệt rồi. Dừng lại thưởng thức một số món đặc sản miền Tây để lót lòng cái đã




Tạm biệt Phù Sa, Ngôn quay trở lại trung tâm thành phố. Cần Thơ đã có một vẻ gì rất khác so với những lần trước. Có lẽ từ lúc trở thành thành phố trực thuộc trung ương, Cần Thơ đã có những bước phát triển như vũ bão . Lại được xây dựng sau TPHCM, Hà Nội nên lại càng có nhiều lợi thế hơn nữa. Phía dưới là một khu dân cư mới được quy hoạch xây dựng rất hoành tráng không thua gì Phú Mỹ Hưng trên này




Buổi tối đi lòng vòng ăn tối rồi thưởng thức món bánh xèo. Phải công nhận dân miền Tây nhậu khiếp quá, rất hợp với những người như ...mình . Ăn xong thả một vòng dạo quanh bến Ninh Kiều, kiếm sân thượng làm ly cafe. Thật là lãng mạn làm sao




Sáng hôm sau tới làng Mỹ Khánh, một địa điểm du lịch nằm khá xa trung tâm thành phố. Nơi đây vẫn còn một nét gì đó rất thiên nhiên, phảng phất không khí mộc mạc của người dân miền Tây Nam Bộ khi xưa




Thử tập xây gạo nào



Mới tí xíu đã mệt rồi, kiếm cái gì ăn đã. Chuột quay lu 30.000 đồng một con đây . Mại dô mại dô nào!






Mới đầu tưởng chỉ thưởng thức ít thịt chuột đồng cho vui, ai dè ngon quá xơi thêm cả ốc và ...cá sấu luôn cho biết




Rời Cần Thơ với một chút hơi luyến tiếc, Ngôn tiếp tục tiến về điểm cực Nam Tổ Quốc. Sau 4h đã tới được trung tâm thành phố Cà Mau, cũng là đoạn cuối quốc lộ 1A. Tới đây thì không có đường đi tiếp nữa mà phải dùng tàu cao tốc mất thêm 2h nữa. Thấy thích ghê, hóa ra ở đây người ta đi xuồng y như là đi xe dù vậy. Cũng bắt khách, buôn bán dọc hai bên bờ sông



À đã tới rồi, hello Đất Mũi Cà Mau




Đến nơi thì cũng vừa kịp ngắm được cảnh hoàng hôn trên Đất Mũi




Sáng hôm sau dậy sớm để ngắm bình mình. Đứng trên gò cao phóng tầm nhìn về bốn hướng. Cảnh vật nơi đây thật hùng vĩ, đúng với những gì mình vẫn tưởng tượng trước khi đến đây, một mặt giáp biển, ba mặt còn lại là rừng bao la



Cũng phải tìm nơi để chụp một tấm hình để làm kỉ niệm về khoe chứ nhỉ



Cuộc sống người dân Đất Mũi nơi đây thật bình dị. Mặc dù gần như nằm cách biệt hoàn toàn với bên ngoài, nhưng mọi phương tiện cũng đã khá đầy đủ: Cũng xe máy, tivi, karaoke... Sáng đánh bắt phơi cá, chiều về lại quây quần gia đình xem tin thời sự, ca ...cải lương . Một cảm xúc giản dị thanh bình tự nhiên xuất hiện trong tâm trí. Sau này về già có được một cuộc sống như vậy thì còn gì hơn




Khoảng thời gian ba ngày có lẽ vẫn còn quá ngắn để khám phá hết những điều thú vị ở vùng đồng bằng sông nước này. Vẫn còn một chút gì đó tiếc nuối khi cuộc sống người dân vẫn chưa thật sự sung túc dù được thiên nhiên ban tặng rất nhiều . Có lẽ phải đợi đến chiếc cầu cuối cùng trên quốc lộ 1A được xây xong, nối liền Cần Thơ cũng như cả vùng với bên ngoài thì chắc chắn miền Tây sẽ có thêm nhiều cơ hội để vươn lên không chỉ trở thành một địa điểm du lịch hấp dẫn mà còn là một trong những vùng kinh tế trọng điểm của Việt Nam trong tương lai

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2007

Hành trình hạnh phúc

Cuối tháng này mới được tăng lương. Mặc dù không nhiều nhưng vẫn cảm thấy một cái gì đó vui vui, coi như một niềm động viên nho nhỏ để khép lại 9 tháng đầu năm 2007

Tối nay ngồi suy nghĩ miên man một hồi tự nhiên thấy một cái gì đó cũng khá thú vị, mới 4 tháng trước đây vẫn còn làm cho công ty cũ với một mức lương khá khiêm tốn , vậy mà bây giờ đã có một mức lương cao gấp 3 lần. Cũng có thể coi là kha khá nhưng nếu tính bình quân theo giờ thì chỉ mới bằng ...1/4 so với công việc nghiên cứu thêm ngoài giờ

Híhí, khoe tí xíu cho vui. Một số bạn bè hỏi tại sao không chuyển quách sang công việc làm thêm cho rồi. Thực ra đó chỉ là công việc làm thêm nhất thời, không ổn định, lúc nhiều, lúc ít, lúc không có. Chủ yếu làm để mở mang các kiến thức về nghiên cứu thị trường, hiểu thêm về mô hình chiến lược của các công ty đa quốc gia và kiếm chút đỉnh để cafe và đi du lịch . Còn công việc chính vẫn là ở trên công ty, nơi mà mình đang có được một niềm đam mê làm việc hết mình như hồi còn sinh viên, không chỉ cho công việc mà còn là xây dựng một mô hình hoàn chỉnh cho những ý tưởng tương lai trong đầu mình nữa

Cũng ở công ty này, mình đã tìm thấy cơ hội ứng dụng những kĩ năng về quản lí thời gian, xây dựng một nhóm mạnh và nhiều lý thuyết khác từ những bộ sách nổi tiếng về quản lý . Tuy đôi lúc vẫn còn gặp một số khó khăn do tự mình bươn chải, nhưng từ từ mọi việc cũng ổn.

Sáng nay đi cafe với anh Sleepingfool phát hiện ra thêm một số điều thú vị. Hóa ra cuộc sống này có khá nhiều con đường cho chúng ta lựa chọn. Không có con đường nào hoàn hảo và cũng không có con đường nào là không tốt. Rất có thể chỉ vài tháng nữa mình sẽ lại có một sự chuyển biến mạnh dẫn đến một con đường hoàn toàn khác . Nhưng có lẽ điều quan trọng nhất là lúc nào cũng hài lòng với chính bản thân cùng với việc luôn tiến lên với một nỗ lực không ngừng. Và thực sự, mình cảm thấy đang có được điều đó...

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2007

Khát vọng và Nỗ lực



Cách đây vào khoảng 2 năm, cũng vào khoảng đầu khai giảng, tôi nhớ có một số sinh viên năm dưới đến tìm gặp tôi hỏi về một số kinh nghiệm làm sao để có thể học tốt trong lĩnh vực CNTT đầy mới mẻ và thách thức. Sau khi đã thỏa mãn những điều cần biết, nhiều người trong họ đã rất quyết tâm: Em sẽ cố gắng hết sức để đến khi bằng tuổi anh sẽ còn vượt xa những gì anh đạt được ngày hôm nay nữa . Thực lòng lúc đó tôi cảm thấy một điều gì đó rất vui. Nếu Việt Nam có được một thế hệ trẻ đầy hoài bão như vậy thì còn gì phải lo lắng về tương lai của đất nước

Tuy nhiên vừa rồi gặp lại một số trong đó, đã có một cái gì đó hoàn toàn khác. Tất cả đều tỏ ra mệt mỏi pha lẫn một chút gì đó chán chường về ngành mà mình đang theo đuổi . Họ nói với tôi: "Em không ngờ chương trình học ở trường nặng quá, khiến em không còn thời gian làm được điều gì nữa". Tôi chỉ hỏi họ lại "Nhưng sao anh thấy em vẫn còn thời gian cho games, lướt web, forum, tham gia hoạt động phong trào...". Họ im lặng . Có lẽ trước đây khi chọn trường, họ chưa hiểu ra rằng, CNTT không phải là một ngành thời thượng như họ nghĩ mà chỉ có những người có niềm đam mê đích thực cũng một khả năng học tập đi lên không ngừng mới có thể gắn bó lâu dài

Nhìn lại chồng hồ sơ bài thi vào công ty mà thấy đau lòng. Cao tới ba, bốn tấc mà chỉ mới tuyển được cỡ chục người . Nhìn vào cách làm bài thật sự tôi không nghĩ rằng những sinh viên đó đã từng học và tốt nghiệp về ngành CNTT. Đến một đoạn chương trình đơn giản cũng không thể viết được. Nhiều lúc tôi tự hỏi liệu những gì chúng ta tự hào người Việt Nam cần cù siêng năng chịu khó học hỏi đã còn đúng với thời điểm hiện tại

Tìm kiếm thêm trên mạng, một năm Việt Nam có khoảng 4000 người tốt nghiệp ngành CNTT, chỉ bằng cỡ ...1% của Ấn Độ . Trong số đó, có lẽ chỉ có 1/3 là có thể làm việc và chắc chỉ 5% là có khả năng cạnh tranh trong môi trường toàn cầu. Đến lúc này, có lẽ ý tưởng xây dựng những công ty tầm cỡ ngang ngửa Ấn Độ, Trung Quốc của Việt Nam đã nên được gói lại và cất vào tủ chờ thêm khoàng vài thập kỉ hoặc cả thế kỉ nữa

Có thể đó là một cú sốc với những người học về CNTT và có một khát vọng như tôi. Nhưng thà chấp nhận sự thật để đi lên còn hơn là cứ mãi ảo tưởng với những lời khen động viên do chính chúng ta tạo nên . Và tôi tự hỏi liệu còn một cách nào khác? Có lẽ chỉ còn một giải pháp duy nhất, phải tạo được một nhóm những con người nằm trong số 5% còn lại ở trên, kết hợp thêm sức mạnh của marketing và tài chính, sự ưu tiên của chính phủ cũng như tài trợ của một số tổ chức quốc tế để từng bước xây dựng một công ty với những sản phẩm nhỏ vươn ra thị trường toàn cầu . Giá trị công ty vào khoảng một vài trăm triệu USD ít ra cũng là khả thi đối với VN trong vòng 10 năm nữa

Thôi bức xúc và nổ như vậy có lẽ đã là đủ rồi . Mục tiêu cụ thể tiếp theo sẽ là Marketing và Tài chính!

PS: Sau một vài chi tiết hơi tiêu cực trong bài viết "Khát vọng và Nỗ lực", mình đã nhận được một số ý kiến ...phản đối khá thú vị , hóa ra vẫn còn nhiều con người tâm huyết với nền CNTT của đất nước. Qua đó cũng đã giúp mình có được một cái nhìn toàn diện hơn, mình sẽ tổng kết các ý kiến lại thành một bài viết hoàn chỉnh trong các entry kế

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2007

Suy nghĩ về địa chính trị Việt Nam



Trong thời gian còn là sinh viên, đã không ít lần tôi nhận được những câu hỏi về ý kiến của riêng mình đối với các vấn đề như tự do dân chủ, thể chế chính trị ở Việt Nam. Trong tất cả những lần đó, tôi đều cố giữ một thái độ trung lập và tìm cách né tránh bởi đơn giản là tôi không có nhiều quan tâm đến vấn đề này và thực sự là tôi cũng không biết rằng đâu mới là con đường tốt nhất cho Việt Nam nữa

Kinh nghiệm từng trải và kiến thức về lịch sử thế giới đã giúp tôi nhận ra một điều rằng, xã hội này không bao giờ có được sự công bằng như mình vẫn thường nghĩ . Kẻ mạnh trong hầu hết mọi trường hợp luôn là người chiến thắng, và điều này càng đúng cho tình hình địa chính trị của thế giới trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai nữa.

Đối với một nước nhỏ và nền kinh tế còn kém phát triển Việt Nam hiện nay, có lẽ nếu chúng ta muốn trở thành một nước mạnh và được mọi người tôn trọng thì điều kiện tiên quyết đầu tiên là ít ra chúng ta cũng phải ráng phấn đầu để đạt được bằng Nhật hay Hàn Quốc cái đã . Và để có thể biến mục tiêu gần như không tưởng này thành hiện thực, chúng ta phải có được những cá nhân thật xuất sắc để góp phần xây dựng nền những công ty tầm cỡ thế giới như Sony, Samsung... Nếu bạn là một người trẻ tuổi và có một lòng tự hào dân tộc trong mình, bạn sẽ nhận thấy được trách nhiệm của mình lớn như thế nào. Và không còn cách nào khác, bạn và tôi đều phải học tập và nỗ lực hết mình cho công việc, để phấn đấu trở thành những chuyên gia đích thực, đó mới là mục tiêu quan trọng nhất . Còn nếu chúng ta lúc nào cũng ngồi lướt web, đọc báo, rồi bàn ra bàn vào thì mọi việc sẽ đi đến đâu.

Có vẻ suy nghĩ của tôi bắt đầu hơi thái quá, nhưng dù sao đó cũng là trách nhiệm của một công dân đối với đất nước của mình, đặc biệt tôi lại là một nam nhi nữa . Và chắc chắn tôi sẽ còn luôn nỗ lực hết mình cho mục tiêu đó, mặc dù trong thâm tâm tôi biết rằng nó vẫn mãi không thể vượt qua được cuộc sống tình cảm của mình

Facebook Twitter Hot! Delicious Digg Favorites More