Thứ Tư, 24 tháng 3, 2010

Đi tìm những siêu lập trình viên Việt Nam


Mặc dù đã có nhiều nỗ lực trong vài năm qua, nhưng có vẻ tôi là người không có duyên trong việc kinh doanh tiền bạc. Trong lúc một số bạn bè xung quanh phất lên nhanh chóng, thì tôi vẫn cứ ...đều đều :(. Trái lại các kỹ năng về giao tiếp cộng đồng của tôi lại phát triển khá đều đặn. Bên cạnh công việc của một kỹ sư phần mềm, tôi đã có cơ hội tham gia khá nhiều khóa đào tạo "luyện gà", các hội thảo, hoạt động cộng đồng, rồi vinh hạnh trở thành giám khảo trẻ nhất của một số cuộc thi uy tín như Olympic Tin học Sinh viên, Mùa hè sáng tạo... :x. Tôi nhận thấy những công việc như vậy đã nâng tầm nhìn của tôi lên rất nhiều so với khi chỉ làm một lập trình viên hay kinh doanh thông thường. Và có vẻ tôi đã dần nhận ra đâu mới thực sự là những thế mạnh và công việc yêu thích tôi có thể làm trong suốt cuộc đời :)

Có lẽ trong các đối tượng từng đi dạy, tôi thích nhất là các em học sinh Cấp 2. Với niềm đam mê tin học ở độ tuổi còn khá tinh nghịch, các em dễ làm toát lên trong suy nghĩ của những người đi dạy một nét ngây ngô, trong sáng và đáng yêu. Bao nhiêu kiến thức chia sẻ đều được các em tích cực tiếp thu đều đặn. Và tôi nhận ra có lẽ đây chính là độ tuổi thích hợp nhất để phát triển niềm đam mê Tin học cho một thế hệ. Sớm quá có thể dễ làm các em xao nhãng bởi chưa đủ độ chín, còn trễ quá sẽ khó hình thành nên một niềm đam mê đủ lớn để giữ chân các em trước những ...cám dỗ cơm áo gạo tiền :). Và thực tế rất nhiều lập trình viên giỏi tôi được biết đều xuất phát từ độ tuổi này.

Rồi lên cấp 3 và những năm đầu đại học có lẽ là độ tuổi thích hợp nhất để phát triển các tư duy thuật toán. Nhớ lại 10 năm về trước tôi và bạn bè đã có một thời gian tuyệt vời làm việc ngày đêm với những thuật toán và ngôn ngữ lập trình Pascal già nua trong sáng. Những điều này đã tạo nên nền tảng vững chắc để chúng tôi định vị mình tốt hơn trong thế giới CNTT sau này. Tuy nhiên có một điều tôi không thích lắm là hiện tại Việt Nam hầu hết vẫn còn sử dụng Pascal chạy trên ...DOS. Nếu chuyển sang một số ngôn ngữ mạnh hơn như Java + Eclipse thì chắc chắn sẽ mở ra thêm rất nhiều cơ hội cho học sinh tiếp cận nhanh hơn với những lợi thế trong một thế giới phẳng hôm nay.

Rồi đến những năm trên giảng đường đại học sẽ là thời điểm tốt nhất để tiến vào thế giới công nghệ và từng bước hiện thực hóa những ý tưởng của mình, tung hoành ngang dọc tại hàng tá cuộc thi tổ chức chỉ dành cho sinh viên hàng năm. Với các kiến thức cơ bản đã được tích lũy, sự định hướng tốt trên một siêu xa lộ thông tin trên Internet, hàng loạt cơ hội trong lĩnh vực này sẽ mở ra cho những người trẻ tuổi có đủ niềm đam mê và dũng cảm dấn thân.

Đến đây có vẻ tôi hơi lạc đề so với tiêu đề của bài viết này. Tuy nhiên một trong những vấn đề CNTT Việt Nam đang đối mặt hiện nay là rất thiếu những siêu lập trình viên với một nền tảng kiến thức công nghệ vững chắc, tư duy sáng tạo và đột phá. Với những người như vậy thì gần như không thể đào tạo chỉ trong 4-5 năm của môi trường đai học, mà có lẽ phải trong một thời gian dài xuyên suốt như tôi đã nêu ở trên. Và tôi không tin Việt Nam sẽ có thể trở thành một cường quốc CNTT nếu không đào tạo được một thế hệ những con người như vậy. Nhiều công ty ở Việt Nam tôi có dịp tiếp xúc cũng có tham vọng trở thành một đế chế CNTT và vươn ra tầm khu vực trong những năm sắp tới, tuy nhiên nếu không giải quyết tốt vấn đề này và xây dựng được một đội ngũ những lập trình viên đủ tốt thì đó vẫn sẽ mãi là mục tiêu xa vời và mọi thứ rốt cục cũng chỉ quanh quẩn trong tầm Việt Nam mà thôi.

Nên trong thời gian sắp tới tôi dự định sẽ dành thêm thời gian để tiếp tục đi sâu vào vấn đề này. Tất nhiên tôi không có tham vọng sẽ phải làm một cái gì đó vĩ mô. Đơn giản tôi nhận thấy mình có một số thế mạnh trong vấn đề này và tôi muốn phát huy để xây dựng bản thân trở thành một mắt xích quan trọng trong một công ty CNTT Việt Nam toàn cầu tương lai. Và liệu đó có phải niềm đam mê của tôi không nhỉ ^_^

Thứ Bảy, 6 tháng 3, 2010

Tôi 26 và những ước mơ


Tôi luôn cảm thấy mình là một người hạnh phúc và may mắn, chỉ bởi một điều đơn giản, gần như trong suốt thời gian 26 năm cuộc đời đã qua, tôi đã luôn có đủ đam mê và khát vọng để sống thật với những ước mơ của chính mình :)

Tôi vẫn nhớ rõ hồi mình còn học lớp ba, khi cầm trên tay quyển "Tuyển tập các đề thi Học sinh giỏi Toán Quốc Gia", tôi đã ước mơ một ngày nào đó mình cũng sẽ có cơ hội tham gia vào kỳ thi này. Và rồi sau đó trong suốt từ năm lớp 5 cho đến năm cuối cùng ngồi trên ghế giảng đường đại học, không có năm nào mà tôi không đi thi vài lần. Trải qua mỗi cuộc thi, tôi lại có dịp "du lịch" đến các vùng đất mới :x, quen thêm những người bạn mới, học hỏi thêm nhiều điều mới để ngày một trưởng thành và chín chắn hơn trong những suy nghĩ của mình. Và không chỉ dừng lại ở những kỳ thi quốc gia như ước mơ hồi còn nhỏ, tôi đã có cơ hội vươn xa hơn rất nhiều. Những điều đó đã trở thành những ký ức đẹp tôi sẽ mãi không quên trong suốt cuộc đời này.

Rời giảng đường đại học từng bước va chạm vào cuộc sống khắc nghiệt của xã hội, tôi lại có những ước mơ mới hơn, đó là "được đi chu du vòng quanh Việt Nam để chiêm ngưỡng vẻ đẹp cũng như thưởng thức các món ăn độc đáo của tất cả các vùng miền :">. Rồi từng bước sử dụng những kỹ năng mình đã tích lũy được để góp phần vào sự phát triển của ngành CNTT nước nhà". Và tôi cũng đã có một khoảng thời gian tuyệt vời với hai ước mơ dễ thương này ^_^

Đến thời điểm hiện tại, ước mơ đầu tiên đã trở thành hiện thực. Tuy nhiên tôi đã gặp nhiều trở ngại ở ước mơ thứ hai. Tôi đã nhận ra có nhiều hạn chế mà chỉ với kiến thức công nghệ của một kỹ sư CNTT như tôi sẽ không thể xử lý được. Và điều đó đã khiến tôi đôi lần rơi vào khủng hoảng và mất phương hướng trong năm vừa qua. 

Tuy nhiên, trong thời gian đó tôi lại dần nhận ra một niềm đam mê của mình trong lĩnh vực lịch sử, địa lý và kinh tế. Trong thời gian gần đây, hầu như tối nào tôi cũng về cặm cụi đọc các tài liệu trên Wikipedia, xem các chương trình liên quan trên CNN, Channel News Asia... Và tôi có cảm giác niềm đam mê đã bắt đầu quay trở lại, hệt như những gì lần đầu tiên tôi đến với tin học hay thời gian sinh viên cặm cụi tìm hiểu những công nghệ mới. Có vẻ tôi đã dần nhận ra một điều gì đó, để giải quyết bài toán CNTT hiệu quả, tôi sẽ không chỉ cần những kiến thức vững chắc về mặt công nghệ, mà sẽ còn phải cần thêm một tư duy kinh tế và chiến lược sắc bén để khắc phục những hạn chế sâu xa hơn về mặt xã hội.

Và rồi tôi lại có thêm những ước mơ mới ;)). Đôi lúc thực sự tôi cũng không biết những ước mơ này sẽ dẫn mình đến đâu. Có thể tôi sẽ vẫn chỉ là một người ...lông bông như hiện tại và không có được thành công như bạn bè xung quanh. Tuy nhiên, có một điều tôi biết là tôi đã và luôn cảm thấy hạnh phúc với những ước mơ và công việc mình đang làm. Phải chăng điều đó đã là đủ cho cuộc sống của một con người. Và tôi hi vọng sẽ có thể sớm đạt được mục tiêu này để chuyển sang những ước mơ mới hơn, trở thành một nhà hoạch định kinh tế hay một nhạc sĩ tài ba chẳng hạn ^_^

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2010

Games Online và những hệ lụy xã hội


Tôi là một người có cái nhìn không mấy thiện cảm với những trò chơi online ở Việt Nam, mặc dù tôi là một người cũng rất thích games ;). Có lẽ trong những năm qua khi du lịch vòng quanh Việt Nam, tôi mới có dịp chứng kiến sự tàn phá khốc liệt của online games đến giới trẻ Việt Nam như thế nào. Và tôi tin nếu tiếp tục với tình trạng hiện tại thì chỉ trong 10 năm nữa, sẽ có một bộ phận không nhỏ giới trẻ Việt trưởng thành không có kỹ năng nghề nghiệp ổn định, ăn chơi nhậu nhẹ và tất yếu sẽ dẫn tới một loạt các bất ổn xã hội như trộm cắp, giết người...  Nên sẵn tiện báo Vietnamnet có các bài viết về vấn đề này, tôi cũng muốn ăn theo để bày tỏ "bức xúc" của mình ;))

- Về mặt tiêu cực của online games đã có nhiều người đề cập nên có lẽ tôi không cần nói nhiều. Sẽ có một số người tranh luận rằng online games chỉ đơn thuần là hình thức giải trí, tốt hay xấu là do ...games thủ. Tuy nhiên trong trường hợp ở Việt Nam thì có lẽ lời giải thích này mang tính chất hơi ngụy biện. Chúng ta đều biết đối tượng chính của online games hiện nay là giới trẻ, đặc biệt tầng lớp học sinh. Và ở độ tuổi này tôi nghĩ hầu hết đều không có nhận thức về những tốt xấu của games online. Cộng với việc các bậc phụ huynh đều tương đối bận rộn trong công việc làm ăn thì gần như sẽ không có ai quản lý và định hướng để các em phát triển theo hướng có lợi cho bản thân mình như ở các nước phát triển khác.

- Tuổi trẻ cũng là tuổi có nhiều suy nghĩ thiếu chín chắn, bồng bột nhất. Cộng với tác động của một số games online bạo lực có thể dẫn tới những hệ quá khôn lường cực kỳ nguy hiểm như giết người. Điều này gần như thật khó tin ở một đất nước như Việt Nam. Và khi những người trẻ đã dám hành động như vậy, thử hỏi trong tương lai sẽ còn dẫn đến những hệ lụy còn kinh khủng hơn thế nào nữa.

- Ở một góc nhìn khác, trong khi nhiều công ty gia công đang cố gắng làm việc để kiếm từng đồng ngoại tệ và góp phần vào sự phát triển của nền CNTT Việt Nam thì lại có những công ty dễ dàng kiếm được những khoản lợi nhuận kếch xù và góp phần vào việc hủy hoại một bộ phận thế hệ trẻ. Điều này hẳn ít nhiều khiến những người làm CNTT bức xúc (vd như ...tôi chẳng hạn :">), thấy chán nản rồi từng bước bỏ nghề hoặc chuyển sang các nước khác nơi mà môi trường tốt hơn.

Do đó, bản thân tôi nghĩ hơn ai hết, chính phủ Việt Nam phải nhanh chóng can thiệp để giải quyết vấn đề này, trước khi tình trạng ngày càng trở nên tồi tệ . Tất nhiên là không bằng những biện pháp tiêu cực như đóng cửa các games online, như vậy hẳn sẽ ảnh hưởng tới những games thù lành mạnh. Các biện pháp có thể là:

- Cấm triệt để những games có hình thức bạo lực, chém giết... Khuyến khích các games giáo dục, kích thích sự sáng tạo và truyền thống văn hóa Việt Nam.

- Hạn chế thời gian chơi games mỗi ngày, chắc khoảng 2 tiếng là đủ.

Và tôi nghĩ nếu làm tốt, Việt Nam hoàn toàn có thể hình thành nên một công nghiệp games lành mạnh với những games tương tác hiệu quả mang tính định hướng cao. Và đây cũng sẽ là một công cụ tốt hỗ trợ vào việc cải cách giáo dục Việt Nam hiện nay :)

Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2010

Chiến tranh lạnh dot-com Việt Nam


Có lẽ hầu hết mọi người thông thường đều nghĩ Google đạt được thành công lớn như ngày nay là nhờ vào tài năng của hai nhà sáng lập là Sergey Brin và Lawrence Page, bản thân tôi cũng đã từng nghĩ như vậy cho đến khi lao vào cuộc chiến dot-com thực sự. Có thể nói yếu tố quyết định nhất đến sự thành công của Google ngày nay là sự may mắn. Google xuất hiện đúng vào lúc thời kì Internet bắt đầu bùng nổ và thế giới dotcom đang cần một sự sắp xếp thông tin có trật tự hơn. Google đã tận dụng rất tốt điều này và sớm có được nguồn doanh thu lớn và tương đối bền vững. Dựa trên đó họ đã đi chiêu binh và mua lại các công ty khác để hình thành nên một đế chế Google như hiện tại. Tất nhiên nói như vậy không có nghĩa phủ nhận tài năng và sự liều lĩnh của hai nhà đồng sáng lập, nhưng nhìn lại thì ngay cả Google cũng phải thừa nhận rằng thuật toán PageRank ngày xưa chỉ còn là một trong hàng trăm yếu tố góp phần vào cỗ máy tìm kiếm khổng lồ của họ ngày nay.

Trong một xã hội như Việt Nam thì tôi tin yếu tố này càng thể hiện sự quyết định. Đôi lúc việc tôi có được một thực lực mạnh và sản phẩm tốt không quan trọng bằng việc tôi có được tầm nhìn sắc bén về thị trường, tận dụng tốt các mối quan hệ và chớp thời cơ đúng lúc. Đó cũng là vấn đề mà tôi muốn tìm hiểu thông qua bài viết này.

1. Lĩnh vực tìm kiếm

Socbay là một công cụ tìm kiếm không có gì đặc sắc về công nghệ. Nhưng họ lại xuất phát vào thời điểm IDG đang cần giải ngân nên đã được rót vào một số tiền đầu tư tương đối. Cộng với việc một số thành viên sáng lập của họ xuất thân từ gia đình có thế nên đã giúp Socbay có được những lợi thế nhất định về mặt chính trị như hiện nay. Có thể rất nhiều người tranh cãi về hướng đi đậm chất ...PR quảng cáo này ;)), nhưng rõ ràng nếu tương lai Socbay bổ sung hay mua lại được một team công nghệ hiệu quả và tìm được doanh thu đầu ra thì họ hoàn toàn có khả năng trở thành một công ty online thành công ở Việt Nam.

Còn Moom là một công cụ tìm kiếm không nhiều người biết đến, mặc dù đây là một team làm việc khá nghiêm túc theo nhận định của riêng tôi. Moom xuất phát vào thời điểm cuộc khủng hoảng kinh tế bắt đầu diễn ra, cũng như sau khi các nhà đầu tư đã nhìn thấy những khó khăn nhất định trong lĩnh vực tìm kiếm. Cộng thêm việc họ chưa có được bộ sậu mạnh về marketing, chiến lược và quan hệ nên hiện tại họ vẫn còn là startup nhỏ với nhiều khó khăn. Tuy nhiên trong thời gian sắp tới, khi cuộc đua mạng xã hội cùng với nhu cầu data mining bùng nổ, nếu Moom tận dụng tốt thì họ sẽ có được những bước tiến quan trọng so với các đối thủ khác hiện nay.

Và tất nhiên khả năng Socbay mua lại Moom cũng có thể xảy ra và nếu như vậy sẽ là điển hình cho việc yếu tố quan hệ/may mắn sẽ chiến thắng yếu tố thực lực mà tôi đã đề cập ở trên ;)

2. Lĩnh vực mạng xã hội

Vinagame là một điển hình trong việc nhạy bén chớp thời cơ và đã đạt được thành công tốc độ trong lĩnh vực online ở Việt Nam chỉ trong thời gian 5 năm ngắn ngủi. Tuy nhiên phần lớn nguồn doanh thu đều tập trung trong mảng games nên họ buộc phải tìm một hướng đi bền vững khác trước sự cạnh tranh khốc liệt của các đối thủ vào lĩnh vực trong thời gian sắp tới. Do là một công ty trẻ và không có thế đứng về chính trị tốt như các đối thủ khác nên Vinagame đã từng bước đa dạng hóa cổ đông, với sự tham gia của Tencent và Goldman Sachs nhằm củng cố kinh nghiệm và thế đứng cho mình.

Ngược lại, FPT là một công ty thâm niên có thế đứng tốt cả về mặt thị trường lẫn chính trị. Tuy nhiên do xuất phát sau nên họ đã bị Vinagame bỏ một khoảng tương đối xa trong lĩnh vực online. Và dĩ nhiên FPT sẽ phải dồn sức vào trận chiến này nếu như không muốn bị Vinagame vượt mặt về giá trị thị trường chỉ trong 2-3 năm nữa. Nếu có thể liên kết các dịch vụ, hẳn nhiên FPT sẽ là người chiến thắng nhưng rõ ràng với bộ máy cơ chế cồng kềnh như hiện nay, cùng với việc cuộc chiến nhân lực bắt đầu diễn ra một cách gay gắt thì thực sự sẽ rất khó để FPT có được một đội ngũ nhận lực tốt và đạt được sự linh động như các công ty online thuần túy khác.

VTC là một đối thủ tuyệt nhiên có lợi thế lớn nhất về thế đứng chính trị khi được chính phủ công khai ủng hộ xây dựng mạng xã hội cho toàn Việt Nam, tuy nhiên hiện họ vẫn là một câu hỏi lớn. Bản thân tôi nghĩ với mô hình dù sao vẫn là một công ty nhà nước nên sẽ không dễ dàng để VTC cạnh tranh với các đối thủ khác trừ khi nhà nước có cơ chế "khuyến khích" người dân sử dụng dịch vụ mạng xã hội của họ.

Còn các đối thủ khác như Tamtay, Cyworld... thì có lẽ đã không còn đủ sức. Mạng xã hội giờ đã trở thành cuộc chơi của các đại gia lắm tiền hoặc có thế đứng chính trị. Không có được yếu tố này thì gần như sẽ rất khó để tồn tại chứ chưa nói đến việc đợi đến lúc có thể tìm được doanh thu đầu ra.

3. Yếu tố chính phủ Việt Nam

Và tất nhiên không thể không nhắc tới yếu tố can thiệp của chính phủ Việt Nam vào thế giới online trong vòng tương lai ít nhất 10 năm sắp tới, đặc biệt trong các lĩnh vực truyền thông, tìm kiếm, mạng xã hội... Trong một thế giới phẳng như hiện tại sẽ rất dễ để tạo ra các sự kiến diễn biến hòa bình thông qua các công cụ phổ cập như Internet, và chính phủ Việt Nam sẽ buộc phải tạo ra một rào cản để giới hạn người dân trong nước tiếp xúc với những thông tin nhạy cảm này. Xét về yếu tố này thì có vẻ chính phủ Việt Nam giống như ...Microsoft ^_^

Ngược lại chính phủ Mỹ luôn đi đầu trong việc kêu gọi tự do thông tin Internet. Nghe ban đầu có vẻ hay và công bằng nhưng ngẫm lại thì nơi nào có dân chủ thì sẽ có lợi cho Mỹ trong việc tạo ra đồng minh của mình. Điều này cũng giống như Google luôn kêu gọi và ủng hộ phong trào open source nhưng cứ thêm một tổ chức tham gia thì sẽ lại là một đòn nhắm vào gã khổng lồ Microsoft. Và tất nhiên Microsoft cũng sẽ phải tìm cách để bảo vệ thế đứng của mình ;))

Nên nếu làm dot-com ở Việt Nam, chắc chắn bạn phải chấp nhận luật chơi của chính phủ Việt Nam, cho dù tư tưởng bạn có khác biệt thế nào đi nữa. Tuy nhiên đổi lại, bạn sẽ được lợi thế ít nhiều nhờ rào cản vô hình mà chính phủ Việt Nam sẽ tạo ra cho những sản phẩm không chấp nhận luật chơi này. Còn nếu bạn không chấp nhận, setup công ty ở các thị trường khác là lựa chọn duy nhất còn lại.


Do đó theo suy nghĩ cá nhân tôi, để thành công ở Việt Nam, các công ty sẽ cần phải có một độ "nhạy" về mặt chiến lược, đặc biệt là yếu tố quan hệ và chính trị nhất định. Tất nhiên có thể nhiều người cho rằng nhiều công ty vẫn thành công mà không cần quan tâm đến yếu tố này. Nhưng tôi tin rằng đến một lúc nào đó khi một công ty phát triển đến mức độ đủ lớn, chắc chắn họ sẽ phải đương đầu với những yếu tố này dù họ có quan tâm hay không. Và việc hoạch định chiến lược từ sớm sẽ giúp công ty đỡ gặp nhiều trở ngại và tiến nhanh hơn tới mục tiêu của mình ;)

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2010

CNTT Việt Nam 2010 - 2020: Thời thế tạo anh hùng!


"Một công việc trong lĩnh vực thế mạnh với mức lương ngang hiện tại ở Sài Gòn và bao toàn bộ chi phí ăn ở đi lại, sự hỗ trợ tối đa của chính quyền địa phương cùng sự hậu thuẫn của một tập đoàn lớn từ Mỹ, cùng những quyền lợi như một co-founder ban đầu". Tôi nghĩ có lẽ đó đã là offer tốt nhất mà mình có thể có được tại thị trường Việt Nam lúc này. Trước sự kiện như vậy tự nhiên tôi cảm thấy vui vui, không hẳn bởi offer hấp dẫn, mà có lẽ vì thời của những người làm CNTT như chúng tôi đã gần đến. Và sắp tới những kỹ sư CNTT có đam mê và năng lực như chúng tôi sẽ không còn phải bận tâm quá nhiều về vấn đề cơm áo gạo tiền như trước đây, mà sẽ có đủ điều kiện để tập trung vào đam mê chuyên môn của mình.

Có lẽ đa phần mọi người đều nghĩ CNTT là một ngành gì đó khá sang trọng và dễ kiếm nhiều tiền, nhưng chỉ những người làm trong lĩnh vực này đủ lâu mới cảm nhận được sự khốc liệt của nó. Bạn có thể khởi đầu với một mức lương khá nhưng đến một lúc nào đó tự nhiên bạn cảm thấy thua hẳn một số bạn bè xung quanh trong các lĩnh vực tiềm năng khác. Đôi lúc lương vài năm của bạn chưa bằng thành công của họ trong một phi vụ. Tất nhiên sẽ có nhiều người không đồng tình và xem đây là hướng đi ngắn hạn và  ăn theo thời thế. Nhưng thử nghĩ rằng những người làm CNTT đa phần là những người có năng lực và khi chuyển sang các nghề khác thì họ hoàn toàn có thể vươn lên vào top dẫn đầu và thành công lớn như nhiều trường hợp tôi biết. Có lẽ đó là lý do mà rất nhiều người đã rời ngành để chuyển sang những hướng đi triển vọng hơn!

Bản thân tôi cũng đã từng trăn trở và suy nghĩ nhiều về vấn đề này. Có lẽ do Việt Nam vẫn còn là một nước đang phát triển, thu nhập đầu người còn thấp nên hầu hết mọi người đến một độ tuổi nào đó thì mục tiêu lớn nhất vẫn là làm sao để có một thu nhập khá để thỏa mãn nhu cầu bản thân và gia đình của mình. Đó là lý do mà hầu hết mọi người rốt cục đều tiến đến đích xoay quanh những ngành như kinh doanh, ngân hàng, bất động sản... Thực sự bản thân tôi cũng đã từng bị dao động mạnh với những suy nghĩ tương tự. Dẫu biết Việt Nam chỉ có thể phát triển bền vững và vươn xa nếu xây dựng được những ngành kinh tế mũi nhọn mang đậm dấu ấn tri thức công nghệ, nhưng nếu nó không có cơ chế để tạo ra tương lai triển vọng cho những cá nhân trong ngành thì đó vẫn sẽ mãi là mục tiêu xa vời và không tưởng mà thôi.

Nhưng rất may là chính phủ Việt Nam có lẽ đã từng bước nhận ra điều đó ;)) và có những quyết tâm mạnh mẽ để tập trung cho CNTT trong vòng từ 2010 - 2020. Tôi nghĩ một nguồn tài chính lớn từ nước ngoài cùng những chính sách ưu đãi từ phía chính phủ sẽ đổ vào lĩnh vực này trong thời gian sắp tới. Đó là chưa kể một lượng tiền khá dồi dào từ các đại gia trong nước từ các lĩnh vực khác cũng sẽ có thể đổ vào. Những điều này sẽ tạo ra vô vàn cơ hội cho những người làm CNTT như chúng tôi, ví dụ điển hình như offer mà tôi đã nhận được ở trên. Và chúng tôi sẽ không còn phải quá bận tâm về vấn đề cơm áo mà chỉ cần tập trung vào những đam mê cùng với giấc mơ làm giàu từ công nghệ của mình :)

Trước một tương lai tươi sáng như vậy thì có lẽ điều tôi cần làm gấp rút hiện nay là tiếp tục ...làm việc, học hỏi và trang bị những năng lực mình còn thiếu. Thực sự tôi cảm thấy mình chưa đủ khả năng và tự tin để trở thành một leader công nghệ giỏi. Nếu bắt tay vào trong thời điểm hiện nay, rất có thể tôi sẽ bị trượt dài như nhiều công ty trẻ Việt Nam khác. Tôi sẽ cần phải tiếp tục hoàn thiện bản thân mình hơn, tập trung cao độ hơn, cũng như tìm hướng giải quyết thật tốt cho vấn đề xây dựng một đội ngũ nhân lực mạnh có thể xem là yếu tố quyết định. Và tôi tin rằng nếu mình vẫn không ngừng học tập như hiện tại, cộng với thời thế công nghệ sẽ diễn ra như những gì đã dự đoán, thì ít nhất tôi cũng sẽ trở thành triệu phú đô-la công nghệ trong vòng 10 năm sắp tới ;). Còn nếu may mắn hơn thì chắc ...chục triệu đô-la cũng không chừng :">

Nếu bạn là một người làm trong lĩnh vực CNTT thì bạn có cùng suy nghĩ lạc quan như tôi không ^_^

Facebook Twitter Hot! Delicious Digg Favorites More