
Hôm nay rảnh rỗi ngồi tổng hợp lại các ý kiến thú vị Ngôn nhận được sau bài viết "Nỗ lực và khát vọng", về những hi vọng cho ...tương lai Việt Nam
. Nhưng làm một hồi xem lại kết quả thấy quen quen, nghĩ ngợi một hồi thì phát hiện chẳng phải mấy điều này báo chí cũng đăng nhiều rồi sao. Có vẻ những vấn đề này mọi người ai cũng biết, ai cũng hiểu và ai cũng hi vọng, rốt cục cái quan trọng còn lại chỉ là người nào dám dũng cảm hành động mà thôi
Có bắt tay vào mới thấy còn có quá nhiều chướng ngại trong môi trường Việt Nam hiện nay. Nhiều vấn đề tưởng chừng rất đơn giản nhưng thực hiện khó như sao trên trời. Vấn đề chính là đời sống vẫn còn có quá khó khăn và chúng ta không thể kêu gọi suông mọi người dũng cảm thực hiện ước mơ của mình khi mà tương lai họ vẫn còn mù mịt
. Bản thân cũng đã hơi chán nản bế tắc nên Ngôn đã bắt đầu tính đến những hướng mới và đã tìm đến thế giới Tài Chính Marketing trong 3 tháng vừa qua.
Đó quả là một quyết định sáng suốt bởi Ngôn đã có cơ hội mở rộng tầm nhìn của mình lên rất nhiều. Những điều thắc mắc trước đây về xã hội, kinh doanh hầu như đều được giải quyết bằng lý thuyết của hai môn này. Và Ngôn nhận thấy với những ưu thế về CNTT, chỉ cần theo đuổi tới nơi tới chốn, có lẽ chỉ cần 5-10 năm nữa, Ngôn sẽ có đủ tiền để mua nhà, xe hơi, cưới vợ cũng như thực hiện ước mơ du lịch vòng quanh thế giới của mình
Tuy nhiên có một cái gì đó không ổn trong cách làm giàu này. Có vẻ như đó dựa vào việc chớp cơ hội và mưu mô là chủ yếu hơn là phát triển bền vững theo kiểu "giàu cho mình, giàu cho xã hội". Kiểu mà TS Lê Đăng Doanh trên báo Tuổi Trẻ gọi là các "thủ đoạn ngắn hạn", và đó không phải là điều Ngôn mong muốn trong tương lai của mình
. Có thể một số người sẽ không đồng tình với quan điểm này, nhưng mỗi người có một suy nghĩ riêng. Và Ngôn muốn làm rõ thêm ý tưởng của mình bằng một số ví dụ sau
- Trong vài năm gần đây, báo chí trong ngoài nước đều nhắc đến Việt Nam với một tốc độ phát triển nhanh. Nhưng có lẽ đó chỉ là bề nổi, thực sự cách phát triển chúng ta không giống với những gì mà các nước NIC (Newly Industry Country) như: Brazil, Trung Quốc, Thái Lan... đang làm. Điển hình là hệ thống cơ sở hạ tầng giao thông, viễn thông và hệ thống giáo dục vẫn còn quá kém. Và vẫn chưa có một công ty công nghệ của VN xứng tầm với cái gọi là "chất xám" thực sự
- Cuối năm 2006, chứng khoán Việt Nam tăng mạnh mẽ, nhưng cách tăng của chúng ta hình như không phải là do các công ty có sự đột phá về mặt công nghệ để tăng doanh số, giảm chi phí mà có lẽ do sức cầu ham làm giàu của người dân là nhiều hơn
Đến đây đã có thể hình dung phần nào về sự phát triển của Việt Nam hiện tại: Không có quy mô hoạch định rõ ràng từ ban đầu, không có tầm nhìn xa và chính sách phù hợp. Dẫn đến các cá nhân tổ chức mạnh nhau ai nấy tự phát triển
, tất yếu sẽ đi đến sự rối loạn trong xã hội. Ngẫm lại mình hoàn toàn có thể chớp thời cơ như mọi người và trở nên giàu có, nhưng nếu ai cũng như vậy thì cái xã hội này sẽ tới đâu? Như tình hình hiện tại ư, phải bon chen trong cái thành phố này với bao nhiều thứ khó chịu: kẹt xe, ồn ào, ô nhiễm...
Để giải quyết vấn đề này một cách triệt để thì hoàn toàn không phải là dễ dàng bởi nó đòi hỏi một đội ngũ những con người xuất sắc không chỉ am hiểu về thể chế chính trị, kinh tế, văn hóa lịch sử mà còn là các kiến thức hiện đại về công nghệ, tài chính, marketing... nữa. Để hình dung một cách rõ hơn về những điều cần phải giải quyết, thử đặt thêm một câu hỏi "Nếu như là chủ tịch một thành phố nhỏ như Biên Hòa, Phan Thiết, Nha Trang... bạn sẽ phải làm những gì để phát triển thành phố thành một trung tâm hiện đại ngang ngửa như Singapore hay Hồng Kong?"
Có vẻ như Ngôn muốn bắt đầu ...bước vào con đường chính trị? Thực ra Ngôn vẫn chưa đủ liều đến mức đó
. Chỉ đơn giản bởi vì Ngôn nghĩ nếu mình có đủ dữ liệu cũng như giải pháp cho bài toán lớn này, thì việc xây dựng một doanh nghiệp tầm cỡ có lẽ chỉ còn là chuyện cỏn con mà thôi. Và tất nhiên đó cũng sẽ là mục tiêu tiếp theo. Chà, sắp tới chắc phải làm việc trâu bò kiếm tiền đi du lịch nhiều đây 