Hiển thị các bài đăng có nhãn kinhtế. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn kinhtế. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2008

Thiên tài nghệ thuật vs Thiên tài kinh tế



Trong cuộc sống đời thường, đôi khi tôi cảm thấy giữa những nỗ lực khát vọng trong công việc, thỉnh thoảng lại có một cảm xúc gì đó rất thi vị, bất chợt đến khi một điều gì đó làm tôi miên man. Rồi nó đưa tôi bay đến một chân trời nào đó rất xa, nơi vạn vật xung quanh đều là những thứ tràn đầy ngẫu hững, thoát khỏi cuộc sống tầm thường hiện tại . Lúc đó, tôi ước gì mình có một khả năng để ghi lại tất cả những cảm xúc như vậy, để sau này có thể dễ dàng gợi về. Nhưng tiếc rằng ...con chuột và bàn phím trong CNTT không thể giúp tôi làm điều đó

Xét về cuộc sống dưới khía cạnh này, tự nhiên tôi cảm thấy khâm phục những người nhạc sĩ hay người làm nghệ thuật biết bao. Họ xứng đáng được coi là những thiên tài cảm xúc bởi bất cứ khi nào họ gặp được những cảm xúc đẹp đẽ nên thơ như vậy, họ có thể làm được một điều tưởng chừng không thể đối với người bình thường , đó là ghi lại tất cả những cảm xúc đó thành một thứ rất cụ thể: một tác bức tranh nghệ thuật, một bài hát, một bài thơ … để không chỉ dành riêng cho họ có thể tận hưởng sau này, mà còn là truyền cảm xúc cho những người xung quanh nữa .

Nghĩ đến đây tự nhiên tôi cảm thấy dường như mình bắt đầu hiểu hơn về những con người làm nghệ thuật. Từ trước đến giờ, tôi vẫn chỉ quan tâm đến công nghệ, kinh tế và những thứ liên quan. Đối với tôi đó mới là những thứ quan trọng và cần thiết nhất đối với một đất nước . Nhưng bây giờ tôi đã dần nhận ra, một xã hội không chỉ cần tồn tại dựa trên vật chất mà còn là những giá trị về mặt tinh thần được tích lũy xây dựng bởi biết bao thế hệ nữa. Nếu không thì chẳng phải thế giới này sẽ trở nên nhàm chán quá ư

Tình cờ nhớ lại một số cặp tình nhân khá thú vị tôi có dịp gặp gỡ trước đây. Một người thuộc hàng rất giỏi về kinh tế, còn người kia chỉ biết về nghệ thuật. Lúc đó tôi vẫn tự hỏi không biết liệu họ có thể sống chung và hòa hợp với nhau không. Nhưng bây giờ có lẽ tôi phải ngả mình bái phục họ vì có lẽ họ là những cặp tình nhân đẹp nhất trong thế giới này, một sự kết hợp hoàn hảo của đất trời giữa “Nghệ thuật” và “Kinh Tế”

Nói tới đây tự nhiên tui cũng muốn sau này mình cũng sẽ kiếm một đối tác phù hợp để trở thành một cặp hoàn hảo như vậy . Hic, nhưng nghĩ một hồi tui vẫn hổng biết mình thích kinh tế hay nghệ thuật hơn nữa, cái nào cũng thích hết trơn. Thôi thì tham lam ráng làm cả …hai vậy. Trước mặt làm công nghệ kinh tế, rồi về già nhất định sẽ phải đi học làm nhạc sĩ. Hihi, chưa biết có thể sáng tác hay không nhưng thấy cái tên “nhạc sĩ Ngôn” cũng có vẻ thú vị rồi

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2007

Bài toán lớn



Hôm nay rảnh rỗi ngồi tổng hợp lại các ý kiến thú vị Ngôn nhận được sau bài viết "Nỗ lực và khát vọng", về những hi vọng cho ...tương lai Việt Nam . Nhưng làm một hồi xem lại kết quả thấy quen quen, nghĩ ngợi một hồi thì phát hiện chẳng phải mấy điều này báo chí cũng đăng nhiều rồi sao. Có vẻ những vấn đề này mọi người ai cũng biết, ai cũng hiểu và ai cũng hi vọng, rốt cục cái quan trọng còn lại chỉ là người nào dám dũng cảm hành động mà thôi

Có bắt tay vào mới thấy còn có quá nhiều chướng ngại trong môi trường Việt Nam hiện nay. Nhiều vấn đề tưởng chừng rất đơn giản nhưng thực hiện khó như sao trên trời. Vấn đề chính là đời sống vẫn còn có quá khó khăn và chúng ta không thể kêu gọi suông mọi người dũng cảm thực hiện ước mơ của mình khi mà tương lai họ vẫn còn mù mịt . Bản thân cũng đã hơi chán nản bế tắc nên Ngôn đã bắt đầu tính đến những hướng mới và đã tìm đến thế giới Tài Chính Marketing trong 3 tháng vừa qua.

Đó quả là một quyết định sáng suốt bởi Ngôn đã có cơ hội mở rộng tầm nhìn của mình lên rất nhiều. Những điều thắc mắc trước đây về xã hội, kinh doanh hầu như đều được giải quyết bằng lý thuyết của hai môn này. Và Ngôn nhận thấy với những ưu thế về CNTT, chỉ cần theo đuổi tới nơi tới chốn, có lẽ chỉ cần 5-10 năm nữa, Ngôn sẽ có đủ tiền để mua nhà, xe hơi, cưới vợ cũng như thực hiện ước mơ du lịch vòng quanh thế giới của mình

Tuy nhiên có một cái gì đó không ổn trong cách làm giàu này. Có vẻ như đó dựa vào việc chớp cơ hội và mưu mô là chủ yếu hơn là phát triển bền vững theo kiểu "giàu cho mình, giàu cho xã hội". Kiểu mà TS Lê Đăng Doanh trên báo Tuổi Trẻ gọi là các "thủ đoạn ngắn hạn", và đó không phải là điều Ngôn mong muốn trong tương lai của mình . Có thể một số người sẽ không đồng tình với quan điểm này, nhưng mỗi người có một suy nghĩ riêng. Và Ngôn muốn làm rõ thêm ý tưởng của mình bằng một số ví dụ sau

- Trong vài năm gần đây, báo chí trong ngoài nước đều nhắc đến Việt Nam với một tốc độ phát triển nhanh. Nhưng có lẽ đó chỉ là bề nổi, thực sự cách phát triển chúng ta không giống với những gì mà các nước NIC (Newly Industry Country) như: Brazil, Trung Quốc, Thái Lan... đang làm. Điển hình là hệ thống cơ sở hạ tầng giao thông, viễn thông và hệ thống giáo dục vẫn còn quá kém. Và vẫn chưa có một công ty công nghệ của VN xứng tầm với cái gọi là "chất xám" thực sự

- Cuối năm 2006, chứng khoán Việt Nam tăng mạnh mẽ, nhưng cách tăng của chúng ta hình như không phải là do các công ty có sự đột phá về mặt công nghệ để tăng doanh số, giảm chi phí mà có lẽ do sức cầu ham làm giàu của người dân là nhiều hơn

Đến đây đã có thể hình dung phần nào về sự phát triển của Việt Nam hiện tại: Không có quy mô hoạch định rõ ràng từ ban đầu, không có tầm nhìn xa và chính sách phù hợp. Dẫn đến các cá nhân tổ chức mạnh nhau ai nấy tự phát triển , tất yếu sẽ đi đến sự rối loạn trong xã hội. Ngẫm lại mình hoàn toàn có thể chớp thời cơ như mọi người và trở nên giàu có, nhưng nếu ai cũng như vậy thì cái xã hội này sẽ tới đâu? Như tình hình hiện tại ư, phải bon chen trong cái thành phố này với bao nhiều thứ khó chịu: kẹt xe, ồn ào, ô nhiễm...

Để giải quyết vấn đề này một cách triệt để thì hoàn toàn không phải là dễ dàng bởi nó đòi hỏi một đội ngũ những con người xuất sắc không chỉ am hiểu về thể chế chính trị, kinh tế, văn hóa lịch sử mà còn là các kiến thức hiện đại về công nghệ, tài chính, marketing... nữa. Để hình dung một cách rõ hơn về những điều cần phải giải quyết, thử đặt thêm một câu hỏi "Nếu như là chủ tịch một thành phố nhỏ như Biên Hòa, Phan Thiết, Nha Trang... bạn sẽ phải làm những gì để phát triển thành phố thành một trung tâm hiện đại ngang ngửa như Singapore hay Hồng Kong?"

Có vẻ như Ngôn muốn bắt đầu ...bước vào con đường chính trị? Thực ra Ngôn vẫn chưa đủ liều đến mức đó . Chỉ đơn giản bởi vì Ngôn nghĩ nếu mình có đủ dữ liệu cũng như giải pháp cho bài toán lớn này, thì việc xây dựng một doanh nghiệp tầm cỡ có lẽ chỉ còn là chuyện cỏn con mà thôi. Và tất nhiên đó cũng sẽ là mục tiêu tiếp theo. Chà, sắp tới chắc phải làm việc trâu bò kiếm tiền đi du lịch nhiều đây

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2007

Chuẩn bị cho một bước nhảy



Tuần này thời tiết nóng quá, thấy ai cũng có vẻ mệt mỏi, mình cũng chẳng làm được gì cả . Rảnh rỗi không biết làm gì nên ngồi suy ngẫm về cuộc sống. Tự nhiên một ý nghĩ chợt đến trong đầu, không biết một cuộc sống hạnh phúc với mình sẽ là như thế nào nhỉ? Khoan nói những cái to tát xa xôi về mặt tinh thần, cứ cụ thể bằng vật chất trước cái đã . Đó là

1. Một căn nhà khang trang, đầy đủ tiện nghi và ở gần với gia đình
2. Một môi trường sống thoải mái, không ồn ào và không ô nhiễm. Kết hợp giữa không khí làng quê với sự tiện nghi trong thế giới hiện đai
3. Được ăn ngon mặc đẹp
4. Được hưởng một nền giáo dục cũng như chăm sóc y tế tốt
5. Làm đúng công việc mình đam mê
6. Những dịch vụ giải trí lành mạnh vào thời gian rảnh: thể thao, cinema, trò chơi cộng đồng...
7. Thường xuyên được đi du lịch đây đó mở mang kiến thức

Hình như là hơi bị nhiều . Tuy nhiên có lẽ đây cũng là ước muốn của rất nhiều người khác. Vậy thì tại sao mình không hướng những cái đam mê của mình vào những công việc phục vụ cho mục đích ở trên. Như vậy thì không chỉ mình cảm thấy vui vẻ mà cuộc sống của mình cũng như những người xung quanh mình sẽ từng bước được cải thiện

Trong những năm qua Việt Nam luôn tìm mọi cách để đẩy nhanh tốc độ phát triển kinh tế, các tỉnh đua nhau cạnh tranh giành đầu tư từ nước ngoài. Và hình như chúng ta đang bắt đầu đi vào lối mòn của Hàn Quốc, Trung Quốc, Thái Lan.... Để có được sự phát triển nhanh, đã có lúc họ phải trả giá bằng chính chất lượng cuộc sống của người dân và phải mất rất nhiều thời gian mới có thể khắc phục hậu quả này. Nhận ra điều đó nên họ đang tìm cách chuyển các công việc nặng nhọc và hại sức khỏe sang các nước kém phát triển hơn họ. Tất nhiên Việt Nam là nước nghèo nên phải chấp nhận đầu tư để đẩy nhanh sự phát triển. Nhưng đã đến lúc chúng ta phải có sự chọn lọc các dự án đầu tư và tự tìm ra một hướng đi nếu không muốn suốt đời chỉ theo sau lưng nước khác và trở thành bãi rác công nghệ của thế giới

Trong thời đi học, đã nhiều lần mình được dạy rằng: muốn phát triển chúng ta phải tiến vào công nghiệp, phải tiến sâu vào lĩnh vực tri thức. Nhưng thực sự mình đã bắt đầu cảm thấy đuối sức , cụ thể là qua các kì thi quốc tế mình có cơ hội tham gia. Chúng ta không thể hô hào suông trong khi cơ sở hạ tầng vẫn còn kém, nền giáo dục đang nhức nhối, chất lượng cuộc sống quá thấp... Có lẽ cần tập trung giải quyết những cái đó trước tiên hơn là ra sức chạy đua để có được những con số phát triển ấn tượng

Có một so sánh mà trong nhà trường mọi người hay gặp: nếu làm nông nghiệp được 1 phần thì công nghiệp sẽ được 2 phần, còn dịch vụ là 9 phần. Nó được dẫn ra để "dụ" mọi người lao vào công nghiệp, dịch vụ . Nhưng điều đó có phần không đúng. Một chiếc bánh giá giá chỉ 1000đồng, nhưng nếu xây dựng được một thương hiệu tốt thì hoàn toàn có thể bán được với giá 1$. Và nếu bán ra được với số lượng lớn, lợi nhuận công ty hoàn toàn có thể ngang ngửa với những hãng khổng lồ bên các ngành khác điện tử, viễn thông . Có thể xem nó là mô hình kết hợp giữa nông nghiệp và dịch vụ, và (1 + 9) / 2 = 5 > 2 là điều ai cũng có thể thấy được. Nếu xây dựng mô hình này thành công, nó cũng có thể giúp VN có được tốc độ phát triển cao, thậm chí còn rất cao, nhưng hơn hết nó còn góp phần nâng cao chất lượng cuộc sống của người dân nữa

Cuối cùng dẫn đến việc xây dựng thương hiệu. Vấn đề quan trọng nhất để thành công theo mình nghĩ là làm sao phải liên kết được ba phía: nguồn cung cấp từ phía người dân, những chính sách ưu đãi và ủng hộ từ phía chính quyền địa phương, vốn và công nghệ nước ngoài. Với những kiến thức tích lũy được trong những năm đại học và một khả năng về CNTT, mình thấy hình như mình ...có thể giải quyết được vấn đề này . Vậy tại sao lại không thử một lần? Chỉ cần thành công được bước đầu, mình tin rằng mình sẽ có thể thuyết phục được nhiều người giỏi và tâm huyết quay về cùng hợp sức với mình thay vì làm cho những công ty nước ngoài hiện nay. Và giấc mơ về một tập đoàn đa quốc gia của những người trẻ thế hệ 8x sẽ có thể bắt đầu cất cánh

Nhưng trước mắt cần phải đẩy nhanh tốc độ trang bị các kiến thức về luật và kinh tế. Có lẽ đã sắp đến lúc mình phải dũng cảm và mạnh dạn hơn để thực hiện một bước nhảy mạo hiểm trong cuộc đời . Cho dù có thành công hay thất bại, chắc chắn mình sẽ đều cảm thấy hạnh phúc và tự hào chứ không phải xấu hổ về những điều mà mình đã "nổ" với mọi người trước đây

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2007

Con đường kinh tế



Tuần vừa rồi gặp một số chuyện không vui . Từ lúc vô đại học đến giờ mình đã gặp không ít chuyện kiểu như vậy rồi. Từ những lời chê bai, đố kị, xúc phạm cho đến những hành động chèn ép, chơi sau lưng người khác. Nhiều lúc mình tự hỏi tại sao lại có những con người Việt xấu xí đến như vậy? Nhưng rồi từ từ mọi chuyện cũng qua và mình lại biết cách tự động viên mình đi về phía trước . Nếu cứ phải sống dựa trên lời nói của người khác thì rốt cục mình sẽ chẳng là ai cả, tốt nhất là cứ quên đi tất cả và coi như nó chưa từng xuất hiện trên đời.

Quay trở lại công việc, hầu như mọi thời gian rảnh lúc này mình đều tập trung cho việc nghiên cứu ...kinh tế chính trị cả . Chủ yếu dựa vào Google, Wikipedia và những kiến thức mình tích lũy được sau những chuyến đi. Mình cảm thấy hình như lĩnh vực này có một sự hấp dẫn mạnh mẽ đối với mình, thậm chí còn hơn cả niềm đam mê mình dành cho tin học trong suốt thời cấp 3 và những năm đại học nữa

Và điều đó đã khiến suy nghĩ mình thay đổi rất nhiều chỉ trong vài tuần. Trước đây như nhiều người khác, mình cũng nghĩ rằng công nghệ thông tin và ngoại ngữ sẽ là những thứ quyết định trong một nền kinh tế trí thức. Nhưng thực ra không phải là như vậy, xét cho cùng đó cũng chỉ là những công cụ mà thôi . Cái quan trọng là cần phải có một sự nhận thức đứng đắn đối với những gì đang diễn ra xung quanh để từ đó hình thành nên một tầm nhìn về tương lai, định hướng cho chính bản thân mình. Sẽ rất tuyệt vời nếu bạn là một người giỏi về công nghệ, nhưng sẽ còn tuyệt vời hơn thế nữa nếu bạn có thể sử dụng nó để đem lại những thành quả cụ thể và giúp ích được cho mọi người xung quanh

Ngẫm lại mới thấy hồi sinh viên mình thật là may mắn: được đi đến nhiều nơi thú vị, tiếp xúc với những con người khác nhau... Điều đó đã giúp mình có được một suy nghĩ rất thoáng về những gì đang diễn ra xung quanh. Những điều đó tưởng chừng đơn giản nhưng thực ra lại rất quan trọng. Bởi một số lần mình tự hỏi tại sao người nước ngoài mặc dù không thông minh bằng Việt Nam nhưng cuối cùng họ luôn là người thành công hơn. Đơn giản là bởi vì họ có điều kiện đi nhiều nơi, nên họ thực tế hơn và thoáng hơn trong suy nghĩ. Còn thế hệ 8x Việt Nam như một số người mình được biết, họ rất thông minh, hoài bão và nhiều khát vọng, nhưng cuối cùng đa số đều bị gục ngã hoặc nếu thành công cũng chỉ giới hạn, đơn giản là bởi họ vẫn còn thiếu đi một tầm nhìn

Nếu nhìn Việt Nam dưới con mắt người bên ngoài thì mới thấy chúng ta thật nhỏ bé làm sao. Trong khi các nước khác đang tìm cách ổn định tốc độ phát triển cũng như giải quyết những vấn đề xa hơn trong tương lai thì chúng ta vẫn đang còn luẩn quẩn trong công việc quản lý để giải quyết những vấn đề do chính chúng ta gây ra như: kẹt xe, xây dựng trái phép, ô nhiễm môi trường... Nhưng chính từ đó mà mình thấy được rằng hóa ra mình có thể làm được rất nhiều điều để góp phần đưa cái xã hội này ngày một tốt đẹp hơn . Mình có thể tham gia vào một công ty nhỏ để cùng giúp nó lớn hơn, hay tham gia vào một công ty lớn để góp phần mở ra một hướng đi hoàn toàn mới, hoặc mình cũng có thể làm cầu nối giữa những Việt Kiều có vốn, công nghệ và tâm huyết với những cấp quản lý Việt Nam vẫn đang còn loay hoay tìm đầu ra, hoặc đơn giản hơn là xây dựng thương hiệu cho những món ăn Việt mà mình yêu thích để hướng tới xuất khẩu... và có lẽ còn rất nhiều thứ khác nữa

Tuy nhiên đó là những dự định tương lai và xét cho cùng đều không phải là những thứ mình phải làm bằng được, quan trọng là lúc nào mình cũng cảm thấy vui vẻ hạnh phúc . Trước mắt vẫn phải tiếp tục công việc hiện tại cũng như hoàn thành mục tiêu con số du lịch 10 nước trong năm nay. Chỉ cần thêm Campuchia, Singapore, Malaysia là xong rồi

Facebook Twitter Hot! Delicious Digg Favorites More