Hiển thị các bài đăng có nhãn film. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn film. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2009

Ngôn và sao phim Việt



Sinh nhật năm nay tình cờ gặp một chuyện vui vui. Đang ngồi uống cafe với mấy người bạn ở Highland Cafe thì thấy bàn bên cạnh có mấy người quen quen . Nghĩ lại một hồi thấy hình như mấy người này là dân nghệ sĩ, trong đó một người đóng vai chính trong bộ phim "Chuyện Tình Xa Xứ" mình mới xem gần đây.

Nếu ai đã từng xem qua phim này thì chắc hẳn đều công nhận đây là một phim Việt Nam hay . Với Ngôn, đó là bộ phim tình cảm Việt Nam hay nhất từ trước đến nay, và là một trong hai bộ phim khiến Ngôn cảm thấy thật tự hào về điện ảnh Việt Nam, bên cạnh phim hành động Dòng máu Anh Hùng. Trong phim, nhân vật Ngôn cảm thấy thích nhất là Hiếu (Huy Khánh đóng), anh là một người cần cù, chăm học, hiếu thảo và đã có hai cô gái xinh đẹp yêu anh hết lòng . Tuy nhiên do bản lĩnh không dứt khoát được như nhân vật Khang (Bình Minh đóng), nên rốt cục cả hai cô gái đều rời xa anh (Xem phim xong mới thấy rằng ai ăn chơi nhiều hơn có vẻ sau này dễ dàng ổn định hơn )



Quay trở lại chuyện cafe, tự nhiên bắt gặp một nhân vật yêu thích như vậy ngoài đời thì không làm quen thật phí . Thế là Ngôn ...lon ton chạy qua giao lưu nói chuyện tí xíu, rồi chụp được tấm hình như ở trên. Hic, nhìn hình xong mới thấy tiếc cho bản thân. Giá mà mình cao hơn và ...đẹp trai thêm tí xíu thì mình sẽ đi làm diễn viên cho sướng, không phải khổ cực sống kiếp CNTT bây giờ

Nhưng mà thôi, chắc Chúa đã an bài cho mình như vậy thì phải tiếp tục cày thôi. Mà cũng công nhận dạo này mình tự tin ghê. Trước khi mở công ty cùng lắm chỉ dám ...nổ với giới công nghệ và báo chí thôi. Từ đó đến nay, đặc thù công việc phải đi nhiều, giao tiếp nhiều, bị từ chối nhiều nên giờ mặt chai luôn, gặp ai cũng vui vẻ giao lưu làm phiền tuốt. Nhưng mà vậy mới thấy cuộc sống thật thú vị đầy màu sắc, và điều này sẽ giúp mình vượt qua được nỗi sợ hãi lớn nhất đó là sự thất bại để tiếp tục tiến đến cùng những ước mơ của chính mình

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2008

Điện ảnh và cuộc chinh phục văn hóa toàn cầu


Mấy tháng gần đây tôi có thêm một niềm vui mới. Vào mỗi buổi tối sau những giờ làm việc mệt mỏi, tôi đều tìm đến các rạp chiếu phim để thưởng thức những bộ phim mới nhất trong tuần. Khi đã coi hết phim ở rạp, tôi còn về tìm xem lại những bộ phim của những tháng trước đây

Trong các thể loại phim được trình chiếu thì có lẽ phim Mỹ phải chiếm đến 80% lịch chiếu ở các rạp. Tiếp đến là phim Trung Quốc, Hàn Quốc, thỉnh thoảng lâu lâu lại xuất hiện một vài phim Việt Nam. Phải công nhận các bộ phim ngày càng được trau chuốt một cách công phu hơn, hấp dẫn khan giả hơn. Không chỉ đơn thuần mang tính giải trí, nhiều bộ phim còn có những giá trị nhất định mà tôi cảm thấy mình có thể học hỏi. Nếu như những bộ phim Mỹ giúp tôi hiểu thêm nhiều về văn hóa Mỹ, cách action kiểu Mỹ thì những bộ phim Trung Quốc lại cho tôi một cái nhìn sâu hơn về việc tận dụng nền văn hóa lâu đời của họ trong việc chinh phục khan giả toàn cầu.

Đó là vệ nội dung, còn về kinh phí làm phim cũng thật kinh khủng. Hầu hết các phim lớn của Mỹ đều có kinh phí ít nhất từ 100 triệu USD trở lên, một số phim đặc biệt còn lên tới 200-300 triệu, thậm chí còn cao hơn nữa . Trung Quốc cũng không kém cạnh khi họ đã bắt đầu có phim lên tới 80 triệu USD. Đây quả là một con số khổng lồ nếu như thử làm một phép so sánh với một quỹ đầu tư mạo hiểm CNTT lớn nhất ở Việt Nam hiện nay là IDG. Họ đã đầu tư vào rất nhiều công ty Internet ở Việt Nam nhưng tổng ngân sách của họ chỉ có 100 triệu USD, chưa bằng kinh phí một bộ phim ở trên

Tất nhiên kinh phí bỏ ra lớn thì lợi nhuận cũng không hề nhỏ. Hầu hết các film thành công đều đạt doanh số gấp trung bình 2-3 lần kinh phí bỏ ra. Đó là chưa kể còn việc phát hành DVD, các sản phẩm ăn theo... Nhưng có lẽ quan trọng hơn hết, những bộ phim lớn như vậy sẽ từng bước mang những nét văn hóa đặc trưng của họ ra môi trường toàn cầu và sẽ đem lại cho đất nước họ những giá trị vô hình cực lớn. Không phải hiện tại Việt Nam bị ảnh hưởng rất nhiều bởi văn hóa Trung Quốc, Hàn Quốc và Mỹ đó sao? Và số lượng sản phẩm của các nước này nhập vào nhập vào Việt Nam hằng năm thì hẳn chúng ta đều biết

Trông người mà nghĩ đến ta. Có lẽ cũng như CNTT, điện ảnh Việt Nam vẫn còn bị lạc hậu khá xa so với trình độ chung của thế giới. Tuy nhiên gần đây đã dần có được những điểm sáng đầu tiên. Một trong những số đó phải kể tới Dòng máu anh hùng, một cú hích thực sự của điện ảnh Việt Nam . Mặc dù kinh phí chỉ mới là 1.5 triệu USD (=1/150 so với Mỹ, 1/50 so với Trung Quốc) nhưng cách họ làm phim đã thể hiện tính chuyên nghiệp rất cao. Họ trau chuốt từng chi tiết và cố gắng đạt chất lượng ngang tầm với các bộ phim nước ngoài, chủ đề chọn cũng rất phù hợp để có thể dễ dàng tiếp cận công chúng bên ngoài (hầu hết các nước khác đều chỉ biết đến Việt Nam là một nước chiến tranh). Không chỉ dừng lại ở đó, sau khi làm xong, họ cũng “lăng xăng” trong việc đem phim tham gia vào các triển lãm phim quốc tế, góp phần quảng bá văn hóa Việt Nam ra thế giới

Đối với riêng bản thân tôi, một khán giả Việt Nam bình thường, thì những bước đi như vậy thật đáng trân trọng và khiến tôi cảm thấy thực sự tự hào . Và chắc chắn tôi sẽ luôn là một khán giả trung thành cho những bộ phim Việt Nam như vậy (mặc dù giá vé cao hơn hẳn các phim ngoại khác ). Hi vọng rằng trong 5-10 năm nữa thôi, Việt Nam sẽ có được những bộ phim đầu tư công phu hơn gấp nhiều lần hiện nay (vào cỡ 10 triệu USD), được nhiều người Việt Nam đón nhận và góp phần mang văn hóa Việt Nam chinh phục khán giả toàn cầu. Liệu đây có phải là một giấc mơ không nhỉ?

Thứ Năm, 31 tháng 8, 2006

Anh hùng


Khi Kiều Phong đặt tay lên đôi vai bé nhỏ của A Châu, ôm nàng vào lòng và nói "Huynh muốn từ bỏ hết mọi ân oán giang hồ, cùng muội đến vùng quan ngoại, thả dê, chăn cừu, sống một cuộc đời bình dị", có lẽ đó là khoảng khắc hạnh phúc nhất mà hai người có được. Nhưng họ không ngờ rằng cái điều đơn giản đó đã sẽ mãi mãi không bao diễn ra, và còn buồn hơn khi chính tay Kiều Phong lại giết chết người mình yêu nhất trên đời.

Tiếc và thương cho Kiều Phong, một anh hùng đích thực trong xã hội đương thời, một người tâm huyết suốt đời chống ngoại bang bảo vệ đất nước nhưng cuối cùng lại phát hiện ra mình chính là người Khiết Đan. Khao khát một cuộc sống hạnh phúc với người mình yêu nhưng rốt cục lại chính tay giết chết người mình thương nhất Image. Còn điều gì đau khổ hơn kia chứ. Tự hỏi rằng ai là người đã khiến cho số phận Kiều Phong trở nên đáng thương như vậy? Phải chăng đó là những con người tự nhận mình là danh môn chính phái nhưng lại có một lối suy nghĩ ích kỉ hẹp hòi.


Trái ngược với kết cục buồn của cặp Kiều Phong - A Châu ở trên là một kết thúc có hậu cho đôi trai tài gái sắc Quách Tỉnh - Hoàng Dung. Một cảm giác thanh bình và hạnh phúc khi Hoàng Dung tựa đầu vào đôi vai vững chắc của Quách Tỉnh, cùng ngắm cảnh bình minh trên con thuyền đang lướt trên mặt nước phẳng lặng.


Bất chợt Quách Tỉnh hỏi Hoàng Dung

- "Anh không ngờ trước khi Đại Hãn chết vẫn còn hỏi anh : Phải làm sao mới trở thành một anh hùng? Thực sự lúc đó anh không biết cách trả lời. Dung nhi, em thông minh hơn anh, anh biết nhất định em có cách trả lời"

- "Tỉnh ca à, mấy lĩ lẽ đời người sâu sắc như vậy em làm sao có thể tham tường ra. Nhưng mà em biết làm người quan trọng nhất là phải không thẹn với lòng, trung thành với nước nhà, trọng tình trọng nghĩa, cũng như là anh Tỉnh vậy đã trở thành một anh hùng trong thâm tâm của em rồi Image"

- "Thật ra lâu nay anh chưa bao giờ anh nghĩ anh sẽ làm anh hùng. Anh chỉ mong rằng trong đời của anh, anh được ở với người mình yêu thích thôi, sống thật vui vẻ, vậy là anh đã mãn nguyện rồi Image"
Có lẽ vượt qua những câu chuyện tình lãng mạn, những cảnh chém giết xuyên suốt các tác phẩm kiếm hiệp của Kim Dung là một chân lý không bao giờ thay đổi "Trong bất kì xã hội nào cũng có người tốt kẻ xấu cả. Tuy nhiên những người được mọi người cho là anh hùng không phải là những người có địa vị quyền lực trong xã hội hay là học vị cao am hiểu nhiều, mà lại là những con người biết đem lại cuộc sống hạnh phúc cho những người xung quanh nhiều nhất". Khẳng định của tác giả đã thể hiện rất rõ thông qua nhân vật Hoàng Dung.


Trở lại thực tế thôi, mình là một người mê kiếm hiệp từ nhỏ đặc biệt là những truyện của nhà văn Kim Dung. Do đó cái máu trở thành anh hùng trong mình từ nhỏ đến giờ lúc nào cũng khát khao mãnh liệt. Dẫu biết mình còn nhiều tật xấu và rất khó để làm được như vậy nhưng dù sao nó cũng là một trong những kim chỉ nam để giúp mình có thể sống tốt hơn và hài hòa hơn với mọi người xung quanh. Mình mong rằng một ngày nào đó mình sẽ có thể xứng đáng trở thành một anh hùng giống như Quách Tỉnh cũng như sẽ kiếm được một Hoàng Dung của đời mình Image

Facebook Twitter Hot! Delicious Digg Favorites More